Wap truyện tình yêu - Ywap.Tk
Anh vẫn sẽ cần em chứ ?
br />
cô chậm rãi vang lên,
mong manh khiến tâm
anh hoảng hốt.
_ An Nhiên? – Anh lại
lẩm bẩm tên cô – Em
đang ở đâu? – Những
âm thanh anh nghe
được không giống như
cô đang ở nhà. Đã hơn
nửa đêm rồi, vậy mà cô
tại sao lại không ở nhà?
Lại là khoảng không yên
lặng, anh nghe đâu đó
có tiếng sóng vỗ.
Biển?
Vơ vội áo khoác, anh lái
xe đi, chỉ mong rằng
mình không sai…
Nhìn bóng dáng nhỏ bé
của cô bên biển cả rộng
lớn, tim anh đau nhói.
Chiếc đầm trắng dài quá
gối bạt ngược ra sau vì
đua cùng gió. Khăn
quàng cổ, cardigan cùng
đôi sneaker trên tay cô
đều rực rỡ sắc đỏ.
Nhưng sự đan xen giữa
những gam màu đối lập
ấy càng khiến cho bóng
dáng cô trở nên không
thực hơn mà thôi… Anh
muốn gọi tên cô nhưng
cổ họng bỗng nghẹn
đắng…
_ Anh đến rồi! – Bất
chợt cô lên tiếng, biết
rằng anh đang đến như
mọi lần vẫn thế.
Cô nhẹ xoay người lại,
mái tóc phất phơ, tung
bay tứ phía… Anh nhìn
cô, rồi chỉ lẳng lặng đưa
tay về phía cô, lòng bàn
tay để ngửa…
_ Em biết là anh sẽ đến.
– Cô mỉm cười, nụ cười
rực rỡ nhất mà anh
từng thấy. – Em đã đợi
anh, và em đã nghĩ…
nếu anh không đến, có
lẽ em sẽ đi xa, thật xa…
– Cô thoáng ngập
ngừng.
Anh sững sờ, nếu anh
không đến, thì nơi xa
nhất mà cô có thể đi là
đâu? Phải chăng là thế
giới đại dương mênh
mông kia… Anh đau
lòng, cố nén đi những
giọt nước mắt trực
tuôn trào. Đôi khi, nỗi
đau đớn nhất của con
người không phải là nỗi
đau của chính bản thân
mình mà là nỗi đau mà
người ta yêu thương
đang phải gánh chịu. Cô,
cần được bảo vệ biết
bao nhiêu…
_ Anh sẽ vẫn cần em
chứ? – Cô nghiêng
nghiêng mái đầu nhỏ
_ Phải, luôn luôn là thế. –
Giọng anh trầm khàn. Đó
luôn là sự thật, chỉ mình
cô trốn tránh nó bấy lâu
mà thôi.
_ Mãi mãi?
_ Không, anh sẽ bên em
cho đến khi em nói rằng
em không cần anh nữa.
Thêm một bước nữa
về phía cô, vòng tay anh
lại càng dang rộng…
Cô chạy về với nơi bình
yên ấy, đôi cánh tay nhỏ
nhắn vươn tới ôm chặt
lấy cổ anh…
_ Em sẽ đặt niềm tin nơi
anh chứ? – Anh úp mặt
vào mái tóc thoảng
hương Lavender của cô.
Phải, là “tin” chứ không
phải “yêu”. Bởi yêu có
thể là nhất thời nhưng
tin tưởng sẽ là nền
tảng vĩnh viễn.
_ Em nhớ anh!
– Cô nhỏ giọng thầm thì.
Cuối cùng sau tất cả
những ngăn trở, cô
cũng đã có thể thốt lên
trọn vẹn câu nói “ Em
nhớ anh”. Đó không chỉ
là nỗi nhớ đơn thuần khi
xa nhau, mà là nỗi nhớ
giữa hai tâm hồn suýt
lạc mất nhau…
Anh siết chặt thêm
vòng tay, mong có thể
truyền cho cô chút hơi
ấm sau đêm buốt giá…
Nơi đường chân trời
ấy,
Thái dương đã bừng
sáng những vệt nắng
tinh khôi đầu tiên…
Bình Luận
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Wap truyện tình yêu - Ywap.Tk
Coppy Xin Ghi Nguồn: YWap.Tk 

Wap đọc truyện
Đọc truyện trên mobile