Tân, một người bạn học cũ
của Khôi, mời Khôi tới toà
biệt thự tráng lệ của Tân tại
Đà Lạt nghỉ ngơi trong dịp
cuối tuần. Tại đây, Khôi gặp
một số bè bạn của Tân và
hình như có một cái gì rất
bất thường đang xẩy ra
trong ngôi biệt thự khi mọi
người thảo luận về hồn ma
của một nữ tu.
Trong bữa ăn chiều, Khôi
thấy mọi người đặc biệt theo
dõi chàng và nói về chàng,
hình như cho rằng chàng là
đối tượng của một cái gì bí
mật.
Và những gì xẩy ra sau đó
theo lời kể lại của Khôi….
… Tới mười một giờ thì tất cả
khách khứa của Tân đều về
phòng hết, chỉ còn lại hai vợ
chồng Tân và tôi ngồi trong
phòng khách. Vợ Tân nói
chuyện về mấy người hàng
xóm trước khi che miệng
ngáp dài và xin phép về
phòng trước. Rõ rệt nàng
cảm thấy hài lòng khi rời
khỏi phòng khách.
Không hiểu tại sao tôi có ý
nghĩ rằng hình như mọi việc
tại đây không được bình
thường và chợt cảm thấy hối
hận khi đã bỏ bao nhiêu công
việc tại Sài Gòn, lên đây theo
lời mời của vợ chồng Tân để
không làm gì hết!
Vợ Tân đi rồi, Tân không nói
nhiều lắm mà dường như chỉ
cố tìm cách nói về việc căn
biệt thự của anh bị ma ám.
Bắt mạch được việc này, tôi
hỏi ngay:
- Có phải ông muốn nói rằng
căn biệt thự của ông có ma
phải không?
Vừa dứt lời, tôi nhận thấy
ngay một nét kinh hoàng
thoáng hiện trên mặt người
bạn cũ. Tôi bèn bảo Tân:
- Thôi được! Ông không
muốn nói thì thôi, tôi đi ngủ
để sáng mai còn dậy sớm.
Không nói một lời, Tân đứng
dậy bước lên lầu. Tôi đi theo
anh.
Đi hết dẫy hành lang tới
trước cửa phòng ngủ của tôi,
Tân dừng lại, hỏi tôi bằng
một giọng run run:
- Nếu gặp ma ông có dám nói
chuyện với nó như ông từng
tuyên bố trong bữa ăn chiều
hay không?
Trong bữa ăn chiều, khi
thảo luận về hồn ma của một
nữ tu, một người bạn của
Tân hỏi tôi:
- Nghe Tân nói rằng ông là
người cứng bóng vía, không
tin những chuyện ma quỉ.
Nhưng… nếu gặp ma, ông có
dám nói chuyện với nó hay
không?
Tôi mỉm cười từ tốn đáp lời
người bạn mới:
- Nếu đã không có ma thì ma
ở đâu cho tôi gặp! Còn
chuyện gặp gỡ chuyện trò thì
tôi sẵn sàng trò chuyện với
bất cứ ai.
Bây giờ nghe câu hỏi của
Tân, tôi không trả lời. Tân
đứng im khoảng một phút
trước khi chúc tôi “bonne
nuit” rồi quay đi. Khi tới cửa
phòng ngủ của anh, Tân
quay lại nhìn tôi:
- Nếu cần gì, ông cứ gọi tôi.
Rồi Tân đóng cửa.
Tôi bước vào phòng, thay
đồ ngủ, bật ngọn đèn nhỏ ở
đầu giường, đọc một hai tờ
báo. Chưa đầy nửa tiếng mắt
tôi đã díu lại, tôi tắt đèn và
ngủ ngay lập tức.
Khoảng nửa đêm tôi thức
giấc. Bên ngoài trời lặng gió.
Bên trong căn biệt thự nguy
nga của Tân cũng im lìm.
Đột nhiên một tiếng cú gào
lên khiến tôi rợn tóc gáy. Tôi
không ngủ được nữa và
quyết định đọc báo cho tới
khi gục.
Tôi mò tìm quả nắm ở đầu
giường và nhấn nút. Áng
sáng đột ngột tỏa ra khiến
tôi chói mắt. Tôi cầm tờ báo
lên toan đọc, nhưng không
hiểu tại sao tôi lại liếc nhìn
xuống phía chân giường.
Tôi không thể nào tả lại
được cho bạn nghe những gì
xẩy ra cũng như không thể
diễn tả được những gì tôi
cảm thấy lúc đó. Tôi chỉ nhớ
rằng tim tôi như ngưng đập,
cổ tôi khô cứng, và bị thúc
đẩy bởi sự kinh hoàng, tôi
ngồi bật dậy, co rút ở đầu
giường.
Có lẽ hành động bất chợt đó
khiến tim tôi đập lại và mồ
hôi của tôi vã ra như tắm.
Tôi không phải là người tin
tưởng ở bất kỳ tôn giáo nào
và tôi không bao giờ tin là có
ma. Nhưng tôi còn nhớ rõ
trong giây phút đó, định kiến
của tôi hầu như thay đổi
hoàn toàn, vì ở phía chân
giường, một hình người quấn
những mảnh vải liệm tả tơi
trắng xóa từ đầu đến chân
đang đứng nhìn chòng chọc
vào mặt tôi. Cái đầu, chỉ còn
cái sọ với hai lỗ mắt đen
ngòm, sâu hoắm, đang nhìn
thẳng vào mặt tôi. Ngoại trừ
hai bàn tay xương xẩu đang
chờn vờn, có vẻ như muốn
chụp lấy tôi, cái sọ người và
toàn thân hồn ma hoàn toàn
bất động.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt
của cái sọ người và đôi mắt
sâu hoắm cũng trừng trừng
nhìn tôi, hai hàm răng trắng
nhởn nhe ra mà tôi không
biết là cười hay dọa.
Tôi vẫn cầm quả nắm trong
tay. Ý tưởng tắt đèn vụt đến
nhưng tôi không dám, sợ
trong bóng tối lỡ hồn ma
nhào tới vuốt nhẹ vào mặt
tôi một cái thì chắc là tôi chết
ngay tại chỗ quá. Quá căng
thẳng tôi nhắm mắt lại, nhưng
lai vội vã mở ra ngay.
Hồn ma vẫn ở đó. Tim tôi
như muốn nhảy ra khỏi lồng
ngực và mồ hôi khiến tôi run
lên vì lạnh. Đầu óc tôi hoàn
toàn tê liệt trong hai mươi
giây hoặc hai mươi phút, tôi
không biết.
Đột nhiên tôi nhớ tới cảnh
các bạn bè của Tân nói về
chuyện hồn ma người nữ tu
và những đôi mắt nhìn tôi
xoi mói. Tôi cũng nhớ câu nói
của Tân “nếu gặp ma ông có
dám nói chuyện với nó như
ông từng tuyên bố trong
bữa ăn chiều hay không?”.
Đầu óc tôi chợt loé lên một
tia sáng: “Tụi nó dám dàn
cảnh phá mình lắm à!”. Chỉ
nghĩ tới đó, mặt tôi chợt
nóng bừng, tim tôi đập huỳnh
hụÿch, không phải vì sợ mà
vì giận. Hừ! Nếu tụi nó muốn
chọc phá tôi, tôi phải cho bọn
chúng một bài học mới
được!”.
Vừa nghĩ xong, tôi lao vụt
về phía chân giường, thẳng
tay đấm thật mạnh vào “hồn
ma”. Cú đấm của tôi khiến bộ
xương bật ngửa ra đất và
tay tôi, không hiểu đấm
trúng vào chỗ nào, máu chảy
đầm đìa.
Chỗ tay bị cắt khiến tôi giận
điên lên, phóng xuống
giường, đứng nhìn bộ xương
nằm bất động trên mặt đất.
Rõ rệt đây là một trò bịp, có
thể đã được dàn cảnh và
“trình diễn” nhiều lần để
Tân và lũ bạn có dịp giải trí
hoặc đánh cá với nhau về
phản ứng của các “nạn
nhân” khi đối diện với hồn
ma do chúng dựng lên.
Cơn giận khiến tôi không còn
suy nghĩ gì hơn được nữa,
Tôi cúi xuống chụp lấy tấm
vải liệm giựt mạnh rồi xé tan
xé nát khiến bụi bay mù mịt.
Rồi tôi giở cái sọ lên giộng
mạnh xuống sàn nhà trước
khi giựt cái sọ bị nứt nẻ ra
khỏi bộ xương, đập mạnh
xuống đất mấy cái nữa
khiến cái sọ bể thành nhiều
mảnh. Chưa đã giận, tôi lượm
hai cái xương cánh tay lên
phang mạnh vào thành
giường khiến chúng gẫy đôi.
Liệng mấy khúc xương vụn
vào một góc nhà, tôi tiếp tục
thanh toán hai cái xương
ống quyển. Những cái
xương sườn bị tôi lượm
từng cái lên, kéo ngăn bàn
ra đút vào một nửa, khép
ngăn bàn lại và… rắc rắc…
Càng “làm việc” tôi càng
hăng say và chẳng bao lâu
cuộc “tàn phá” của tôi đã
hoàn tất. Bây giờ trong
phòng ngổn ngang những
mảnh xương vụn, những
khúc xương gẫy và một màn
bụi mịt mù.
Lượm một mảnh xương sọ
nằm sát chân lên, mảnh
xương má bên trái, tôi xô
cửa bước ra, huỳnh hụych
tiến thẳng tới phòng ngủ của
Tân. Tôi còn nhớ rõ như mới
ngày hôm qua những giọt mồ
hôi của tôi thi nhau rơi lã chã
trên mặt hành lang.
Tới trước cửa phòng Tân tôi
ngưng lại, giơ chân đá thật
mạnh khiến cánh cửa bật
tung ra.
Đèn trong phòng vẫn bật
sáng tự lúc nào và tôi thấy
Tân đang ngồi trên giường
co rúm cả người lại, có lẽ vì
kinh hoàng. Thấy tôi cầm
miếng xương bước vào với
vẻ giận dữ, mặt mày Tân tái
ngắt, người anh run lẩy bẩy.
Tôi bắt đầu lên tiếng. Tôi
không nhớ lúc đó tôi nói
những gì mà chỉ biết đại khái
là những lời giận dữ, sỉ vả
Tân vì cái trò ma quái rẻ tiền
của anh, vì việc dàn cảnh để
biến tôi thành một trò hề. Tôi
không biết tôi đã nói trong
bao lâu mà chỉ nhớ rằng lúc
đó tôi chợt cảm thấy phục tài
hùng biện của chính mình.
Với bàn tay máu còn đang
nhỏ giọt, với mái tóc đẫm mồ
hôi phủ xuống khuôn mặt
giận dữ đến cực độ, lúc đó
coi tôi chắc không giống ai.
Trong khi đó, Tân thu mình ở
đầu giường, có lẽ giống như
tôi khi vừa nhìn thấy “hồn
ma”. Anh ngồi run rẩy không
nói được một lời tuy một hai
lần tôi thấy anh liếm môi như
toan lên tiếng. Hình như Tân
đang bận suy nghĩ cái gì vì
hai tay anh đưa lên đưa
xuống, đôi môi anh thỉnh
thoảng lại mấp máy nhưng
không một âm thanh nào
thoát ra.
Đột nhiên có tiếng chân chạy
huỳnh hụych bên ngoài hành
lang, rồi vợ Tân lao vào,
mặt mày tái ngắt, run lẩy
bẩy:
- Có chuyện gì đó? Trời ơi!
Chắc nó lại hiện lên nữa phải
không?
Thấy Tân đang ngồi co rúm,
run rẩy trên đầu giường,
nàng chạy tới ngồi sát bên
chồng và cả hai cùng nhìn tôi
chờ đợi.
Tôi cho nàng biết những gì
xẩy ra trong phòng ngủ của
tôi. Tôi nói rằng tôi đã làm
hỏng việc dàn cảnh trò ma
quái láo lếu của họ để biến
tôi thành trò cười…
Trong khi tôi nói, Tân có vẻ
ngơ ngác, làm như không
hiểu tôi đang nói gì. Thấy
thế, tôi bèn gằn giọng:
- Tôi đã đập nát món đồ chơi
quái gở của ông bà thành
hàng trăm mảnh rồi! Về Sài
Gòn tôi sẽ cho tất cả bạn bè
hay cái trò chơi hèn hạ này.
Rồi tôi ném miếng xương
trên tay xuống sát cái chân
giường gần chỗ hai vợ
chồng Tân đang ngồi:
- Đó, hãy giữ lại món quà kỷ
niệm trò chơi đốn mạt của
ông bà đi!
Tân nhìn thấy mảnh xương,
và trong một thoáng, anh
khiến tôi sợ hãi. Anh la hét
thất thanh như con heo bị
thọc huyết. Anh la hét, la hét
tới độ vợ anh, có lẽ vừa sợ
hãi vừa kinh ngạc như tôi,
ôm lấy anh vỗ về như vỗ
về một đứa trẻ.
Rồi Tân xô vợ ra, bước
xuống đất, vừa la hét vừa
ngồi thụp xuống, run rẩy
lượm mảnh xương dính đầy
máu lên.
Khi anh đứng lên, tình hình
chợt biến đổi, mở đầu cho
sự hãi hùng thực sự đêm
hôm đó.
Cầm mảnh xương trong tay,
Tân đột nhiên nín bặt, có vẻ
như đang lắng nghe một cái
gì. Rồi anh lẩm bẩm “tới giờ
rồi, tới giờ rồi…” trước khi
té xuống, đập đầu vào cạnh
giường chảy máu. Mảnh
xương trong tay anh văng
vào một góc phòng.
Không suy nghĩ, tôi bước tới
nâng Tân dậy. Mặt mũi anh
bơ phờ, hốc hác và đầy
máu. Tuy nhiên anh vẫn lẩm
bẩm: “Nghe kìa… nghe kìa…”.
Vợ Tân và tôi nhìn nhau và
lắng tai nghe.
Khoảng mười giây sau, tôi
nghĩ rằng tôi nghe thấy một
cái gì. Tôi không chắc lắm
nhưng tôi không thể lầm
được. Hình như có tiếng chân
di chuyển thật êm, thật nhẹ
ngoài hành lang. Rồi những
bước chân nghe rõ hơn trên
sàn gỗ, đang tiến về phía
chúng tôi.
Tân bước tới chỗ vợ đang
ngồi run rẩy trên giường
mặt mày tái ngắt, kéo mặt vợ
úp vào vai anh. Rồi Tân tắt
đèn, kéo vợ xuống và cả
hai nằm úp mặt lên một cái
gối trên giường như cố
tránh né hoặc không muốn
nhìn thấy một cái gì.
Bây giờ chỉ còn lại mình tôi
đối diện với cánh cửa mở
toang và tiếng chân mỗi lúc
một gần. Tôi đưa tay vỗ vai
vợ Tân để tìm đồng minh
nhưng người đàn bà không
phản ứng. Sự sợ hãi, sự hèn
nhát của họ có lẽ đã kéo tôi
về phe với họ. Hai chân tôi
tự nhiên khụyu xuống và tôi
thấy mình cũng úp mặt
xuống giường.
Cả ba chúng tôi nằm yên hầu
như nín thở, lắng nghe.
Bây giờ tiếng chân đã dừng
lại ngay trước cửa phòng.
Tôi cố gắng ngước đầu lên
nhưng thần kinh tôi hình như
tê liệt khiến tôi không còn
điều khiển nổi một phần
thân thể của mình nữa!
Rồi chúng tôi nghe như có
tiếng áo quần xào xạc,
tiếng thở xì xì và biết rõ
“nó” đã bước vào phòng.
Tôi cố gắng ngóc đầu lên
nhưng hình như bị một sức
mạnh vô hình đè xuống. Tôi
thầm sỉ vả sự hèn nhát của
mình trong khi tai vẫn lắng
nghe tiếng “nó” di chuyển
trong phòng. Rồi những
bước chân dừng lại ở góc
phòng nơi có mảnh xương sọ
mà Tân vừa đánh rơi.
Rồi tôi nghe thấy tiếng bước
chân hòa lẫn những tiếng
loạt xoạt tiến về phía cửa
phòng, bước ra ngoài và từ
từ đi xa.
Trong một phút sự can đảm
đột nhiên trở lại, tôi đứng
bật dậy lao mình ra cửa nhìn
theo về cuối hành lang, nơi
tôi nghĩ rằng tôi nhìn thấy
một cái gì mờ nhạt mỗi lúc