Wap truyện tình yêu - Ywap.Tk
Lối Thoát
g tản về, có muốn giúp
cũng không được nữa. Chỉ
còn hai vợ chồng hắn là còn
ngồi trơ giữa trời.
Tay hắn bắt đầu run lên còn
mụ vợ cứ ư ử như không còn
chút sức lực để kêu gào. Mà
có gào cũng chả ai nghe, chỉ
có lũ ếch nhái vọng lại từng
hồi râm rả. Vậy là hết, hết
thật rồi. Tiền của bị nước
cuốn đi, nghĩ lại đống giấy
báo tiền lãi ngân hàng xếp
chồng đợi ngày trả thì hắn
chỉ muốn chết đi cho xong.
Cái thằng chưa bao giò kiếm
được lưng triệu chứ đừng nói
là ba mươi triệu, hắn đào
đâu ra bây giờ? Lão già nhà
hắn cả đời sống nghèo đói
cả khi chết chắt mót cũng chỉ
được cái nhà tôn lụp xụp.
Trắng tay rồi. Hắn mệt mỏi
miệng chả buồn động tiếng
quay về, mưa tạt những hạt
nhẹ tênh vào người hắn rát
buốt.
***
Từ ngày lũ quét, hắn không
bước chân ra ngoài. Suốt
ngày cứ trầm tư như đang
mưu tính điều gì, hễ vợ hắn
nhăn nhó hắn lại nổi sùng
lên hung dữ, có lúc trút giận
lên đầu mấy đứa nhỏ. Hắn
thèm được say, thèm được
quên. Khốn nỗi, tiền cháy túi
có muốn được uống say để
quên phắt đi cũng chả được.
Lợi khoèo mấy ngày nay
cũng mất biệt.
Có lần trên đường về, hắn
nghe người ta kháo chuyện
nhà hắn, nghe đâu không có
tiền trả cả lời lẫn lãi sẽ bị
bắt tù chứ chẳng chơi. Tiền
chẳng đẻ ra tiền mà bị trói
vào vòng tù tội, hắn sợ phải
ngồi tù, sợ cảnh bị giam cầm.
Con số ba mươi triệu cứ vờn
đi vờn lại trong đầu làm hắn
đến thấp thỏm. Hắn đào đâu
ra ngần ấy tiền mà trả nợ,
cả mớ giấy báo lãi còn chình
ình ở nhà. Hắn đến chết thôi,
mãi gióng nghe người ta
kháo nhau, hai chân lập chập
làm hắn ngã chúi nhìu xuống
đường.
Cả ngày hôm sau, hắn đột
nhiên vui vẻ hắn lên. Hắn
kéo cả bốn đứa nhỏ ra giếng
tắm cho từng đứa một. Đến
chiều chẳng biết mang ở đâu
về con gà mái già, đi luôn
vào bếp chuẩn bị cơm tối.
Vợ hắn đi làm về thấy là lạ
nhưng cũng vui lắm. Tối đó,
mấy đứa con được ăn no,
đùa giỡn một chút rồi lăn ra
ngủ say. Nhìn con hắn mà
hắn thấy mình có lỗi, cái
thằng cha như hắn chả ra gì.
Rồi hắn quay sang rủ rỉ với
vợ. Nhìn cái hành động khác
ngày của hắn thị không khỏi
thắc mắc. Như sực nhớ ra
điều gì, hắn ngồi bật dậy lấy
cái chổi con quét bàn thờ
ông cụ, chỉnh chu cái bàn
thờ lâu nay sắp rơi trên
vách. Hắn lẩm bẩm khấn.
Đêm từ từ trôi, hắn vẫn trằn
trọc. Lắng nghe tiếng thở
đều của mấy đứa nhỏ mà
lòng hắn thắt lại, còn vợ hắn
vẫn đang say bìu sau một
ngày đi cuốc đất mệt lả. Hắn
nhìn vợ con một lượt trong
cái nhoè nhoẹt rồi rón rén
vơ lấy sợi thừng trên vách
đi thẳng ra đêm tối. Hắn phải
đi két thúc cuộc đời, hắn phải
chết, hắn sống một cuộc đời
vô tích sự, những tưởng sẽ
mang lại cho vợ con cuộc
sống sung sướng, được đổi
đời, nhưng cuối cùng nợ vẫn
đang ngập luốt đầu. Cảnh tù
tội đang chờ hắn. Hắn không
thể vào tù không thể thế
được. Chết! Chết là hết, nhà
nước sẽ xí xoá, sẽ hết nợ.
Đó là lối thoát hi hữu nhất
bây giờ. Hắn đinh ninh thế
và hắn đi, cái bóng khập
khiểng trong đêm mờ mờ hệt
như một vong hồn vật vờ
vô định. Hắn đứng trước cái
ao cá cạn khô chỉ có vài
trũng con còn đọng ít nước
mưa là phảng phất cái ánh
sáng mờ nhạt của trăng. Mọi
kỉ niệm cứ thi nhau ùa về
dội vào tim hắn thật đau. Hắn
khóc như kẻ tội nghiệp đang
bị dồn vào đường cùng.
Ngồi được một lát hắn đi xa
hơn vào rừng. Gió thổi mỗi
lúc một mạnh, ù ù qua tai, tự
dưng hắn thấy nổi da gà,
thấy lạnh gáy. Tà áo phía
sau cứ phần phật như hối
thúc.
Nhìn thòng lọng treo ngang
cành cây hắn thấy ơn ớn, cơ
mặt cứ giật từng hồi, hắn
thôi không khóc nhưng nước
còn rịn chặt trên mặt. Nhắm
mắt thật chặt, hắn bước lên,
vĩnh biệt tất cả, gia đình
hắn, vợ hắn con hắn, cả cái
mảnh đất vùi hắn trong góc
nghèo. Hắn cảm giác cái đau
đớn cái nặng trì đang siết
chặt ở cổ. Hắn vùng vằng,
sợi dây vẫn khinh khỉnh
siết, gió vẫn ù ù như sắp
mang hắn đi.
“Phịch”!
Hắn rơitỏm xuống co ro một
đống, quờ quạng, thì ra
trong lúc vội hắn vơ phải sợi
thừng mục. Hắn nấc lên nức
nở, đấm tay vào đất. Sao
trời còn trêu ngươi hắn cả
lúc hắn muốn chết, tàn nhẫn
bắt hắn chết đi sống lại.
Đột nhiên hắn im bặt, mặt
gườm lại đứng lên định bụng
làm lại. Sợi dây vất ngang
cành cây phật phờ. Tự dưng
hắn ngồi bệt xuống mệt mỏi,
hắn lại khóc. Hắn sợ cảm giác
nghẹt thở. Sợ chết. Nhìn
chung quanh mọi thứ vẫn mờ
mờ chỉ toàn tiếng nước chảy
và côn trùng âm ỉ, cả tiếng
cú rừng rợn người.
Suy nghĩ một lát hắn quẹt
ngang mắt rồi chạy thật
nhanh như ma đuổi, chả việc
gì phải chết, hắn chết thì vợ
hắn con hắn biết trong vào
ai. Hắn là đàn ông mà, ngày
trước hắn chả vỗ ngực tự
đắc.
Về đến nhà, nhìn mấy đứa
nhỏ vẫn đang mê man cười
ngay trong giấc ngủ, hắn thở
dài nhưng rất khẽ. Hắn bẽn
lẽn nhẹ bên cạnh vợ, cái hơi
ấm phả ra ôm toả lấy hắn,
ghì chặt. Mọi thứ vừa diễn ra
như một cơn chiêm bao, thật
đau và thật nhanh. Bên ngoài
gió vẫn lùa vù vù qua vách
mang theo tiếng chó oẳng và
tiếng gà gáy sớm. Ngày mai
sẽ lại đến, hắn sẽ lại tìm lối
thoát của đời mình. Nhưng
chí ít hắn thấy mình không
cô độc. Hắn thiếp đi trong cái
ươn ướt của mắt.
Bình Luận
Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Wap truyện tình yêu - Ywap.Tk
Coppy Xin Ghi Nguồn: YWap.Tk 

Wap đọc truyện
Đọc truyện trên mobile