Wap truyện tình yêu - Ywap.Tk
12Guns - Game bắn súng Gunny 12 chòm sao trên di động
HomeForumGame
06:01
03/05/26
UC Browser tiết kiệm 80% chi phí
[ Tải Xuống ][Hướng Dẫn ]
Trang chủ > Truyện Ngắn
Nói Yêu Thôi, Đừng Nói Yêu Mãi Mãi
NCN Công Nam (admin) [ON]
#1 Ywap.Tk
rave; tôi dù tôi biết bản thân

mình yêu anh nhiều lắm. Tôi

đã mơ hồ nhìn ra cái sự ngộ

nhận đó sau một quãng thời

gian bên cạnh anh. Hoàng –

người yêu “ngộ nhận” của

tôi đã hát cho tôi nghe bài

hát Forever của Stratovarius

vào cái ngày anh ấy nói yêu

tôi. Và tôi đồng ý.

Chúng tôi học chung trường

cấp 3, và tôi đã để ý anh từ

khá lâu rồi. Nhà chúng tôi ở

gần nhau, anh và tôi vẫn

thường xuyên về chung

đường. Bố mẹ hai bên đều

biết nhau và bạn bè cũng

thường xuyên gán ghép

chúng tôi với nhau, nên khi

họ biết chúng tôi trở thành

người yêu của nhau, họ cũng

không mấy ngạc nhiên.

Những ngày đầu, anh cưng

chiều tôi lắm. Trái tim cô gái

17 tuổi lần đầu tiên biết yêu

và được yêu gần như tan

chảy trong những lời nói

ngọt ngào, tình tứ; những

món quà bất ngờ mà bất cứ

đứa con gái nào cũng thích;

những cái nắm tay mỗi lần hò

hẹn, những cái tựa đầu vào

nhau, những cái ôm từ đằng

sau thật chặt… Tôi hạnh phúc

và hãnh diện về tình yêu đó,

như một lẽ thường tình.

Nhưng rồi, kết quả của một

sự ngộ nhận, của một sai lầm

chắc hẳn sẽ khiến ai đó rất

buồn.

Những lần lỡ hẹn nhiều

thêm, những lần giận dỗi mà

tôi phải tự làm hòa dù tôi có

lỗi gì đâu cơ chứ, những

cuộc gọi thưa dần, những tin

nhắn vắng hẳn. Và tôi đã

nhận ra, có cái gì đó đang

khác, ít nhất là khác với tình

yêu của bạn bè tôi.

- Mình chia tay đi!

Tôi đã nói thế trong một lần

giận dỗi, như những đứa con

gái khác vẫn thường làm mỗi

khi dỗi người yêu. Và khi đó

tôi vô tình quên mất rằng,

người yêu tôi chỉ xem tôi là

“một tình bạn đi xa”.

- Nếu em đã nói thế, anh

đồng ý!

Và chúng tôi chia tay, trở lại

làm bạn bình thường như thể

chưa bao giờ nhận nhau là

người yêu. Và người bị chia

tay – là anh – đã không hề

níu kéo. Thế nên, người yêu

anh tha thiết – là tôi – phải

học cách níu giữ lại những gì

mình thương yêu, dù gì đi

nữa. Người nói chia tay là

tôi, và người níu kéo cũng

lại là tôi. Tôi tìm cách níu lấy

anh, bằng tất cả mọi thứ,

nhưng không thể.

Và trái tim tôi có thời đã gạt

phăng lý trí một cách đắng

đót rằng. “Yêu, và làm

những gì có thể. Để giữ? Một

phần thôi. Hơn cả. Là để hết

mình cho tình yêu và không

hối hận với tình yêu đó”.

Hai từ “ngộ nhận” anh nói

khiến tim tôi đau nhói. Chẳng

lẽ những thứ đã qua chỉ là

giả dối hay sao? Tôi đã thấy

hạnh phúc gần đến thế cơ

mà… Tôi suy sụp hoàn toàn

như một kẻ thất tình vẫn

thế. Mọi thứ xung quanh tôi

đều trở nên vô nghĩa và

nhạt nhòa kì lạ. Hình bóng

anh quẩn quanh mãi trong

tôi, từng câu nói, từng buổi

hẹn hò đi chơi, từng cái nắm

tay, từng cái ôm… tôi nhớ tất

cả. Và tôi nhớ anh, đến vô

cùng.

Thời gian trôi nhanh, đã 3

năm trôi qua rồi đấy. Có ai

đó nói rằng “thời gian là liều

thuốc tốt nhất để xoa dịu

nỗi đau” và có lẽ nó đã đúng

với tôi. Tôi thấy trái tim mình

đã bớt đi nhiều những lần

quặn thắt, nỗi đau khi kết

thúc mối tình đầu cũng dần

nhòa nhạt, nhưng có một

điều tôi không thể phủ nhận,

rằng tôi vẫn nhớ anh.

Hoàng – mối tình đầu của tôi.

Dù đã có lúc anh gần với tôi

đến thế, tình yêu tôi cảm

nhận đã đủ đầy, đã gần đến

thế… Nhưng anh cũng đã rời

xa tôi đấy thôi.

- Would you wait for me

forever? (Em sẽ đợi tôi mãi

chứ?)

- Em vẫn đợi đấy, nhưng

anh có về đâu…

Chẳng phải vô tình người ta

vẫn nhắc đến bài hát

Forever cùng với bộ phim

Mối tình đầu… Có lẽ một phần

nào đó trong tôi vẫn còn yêu

anh ấy, và mong ngóng anh

ấy quay lại. Nhưng lâu dần,

tôi không còn biết chắc rằng

nếu được trở lại, thì tình yêu

có thể nguyên vẹn được nữa

hay không?

Chàng trai thứ 3

Em xin lỗi vì đã mượn anh để

quên anh ấy…

Hà Nội chào đón tân sinh

viên xa nhà không được

niềm nở. Khói bụi, tắc đường,

giá cả leo thang, môi trường

mới, bạn bè mới, cách học

mới… tôi gần như phát chán!

Tôi thường thu mình vào một

góc và ngại tiếp xúc với mọi

người. Cũng có một vài chàng

trai muốn tiếp cận tôi, nhưng

phản ứng gần như duy nhất

của tôi là lảng tránh. Càng

nghe nhiều, biết nhiều về

tình yêu của những người

xung quanh, tôi càng thấy

tình yêu với mình thật nhạt.

Và đáng buồn hơn nữa, tôi

chẳng còn tin vào con trai…

Trừ anh!

Tôi biết anh vì chúng tôi

cùng tham gia một Hội đồng

hương trong trường Đại học.

Tôi vẫn xem anh như một

người lãnh đạo trong nhóm,

như một người anh tận tình

chỉ bảo cho đàn em những

điều chưa nắm rõ, anh là anh

trai của chúng tôi. Anh tên

Sơn. Một lần, anh mời tôi đi

chơi và tôi đã đồng ý.

Đứng trên cầu Long Biên, gió

mùa đông thổi mạnh, cái lạnh

của miền Bắc khiến tôi run

lên. Anh nhanh chóng tháo

chiếc khăn anh đang mang

rồi quấn quanh cổ tôi. Tôi

nhìn anh ngơ ngác mà không

biết phải nói gì. Buổi tối ấy

trôi thật lâu.

Tôi tiếp tục cuộc sống sinh

viên không mấy thú vị của

mình với những guồng quay

mỗi ngày vẫn đều đặn như

thế. Anh vẫn thường quyên

nhắn tin trò chuyện và hỏi

thăm tôi. Tôi vẫn hồn nhiên

đáp lại những tin nhắn ấy

một cách thoải mái và vui vẻ.

Anh cũng hay đưa tôi đi đây

đi đó để biết thêm nhiều thứ

về Hà Nội. Có một lần anh và

tôi đang đi bộ dọc Bờ hồ, anh

nắm lấy tay tôi và cả hai

cùng bước đi bên nhau như

những đôi tình nhân khác.

Tôi không bất ngờ vì đó

không phải lần đầu anh nắm

lấy tay tôi. Và trái tim tôi

không run lên như những

người con gái khác khi nắm

tay một chàng trai, tôi chỉ

thoáng nhớ về một điều gì

đó xa xôi đã trôi tuột đi thôi.

Thật lạ là tôi chưa bao giờ

thấy khó chịu khi anh chủ

động nắm lấy tay mình như

thế. Tôi chỉ nhớ rằng, bàn

tay tôi luôn duỗi thẳng và

chưa bao giờ đan thật chặt

vào ngón tay anh…

Tôi đã không còn liên lạc với

Hoàng – người yêu cũ của tôi

nữa. Gần đây, bạn tôi có nói

anh ấy đã có người yêu mới.

Tôi chỉ cười, chẳng phải đó

là một điều bình thường hay

sao. Anh ấy đâu còn là của

tôi nữa? À không, đã bao giờ

anh là của tôi đâu… Trà vẫn

nhắn tin bảo Hoàng nói nhớ

em đấy. Hoàng tử biết chơi

piano, hình như em cũng nhớ

anh như thế…

Sơn vẫn đưa tôi đi chơi như

mọi khi, nhưng cái lần này

thật khác… Anh đưa tôi đến

một quán cà phê có phong

cách trang trí khá lạ. Tôi

thích thú với cái quán này,

những hình vẽ kì quái,

những dây bóng đèn sáng

tối đầy bí ẩn. Quán khá

vắng, tôi chọn một bàn gần

cửa sổ, nơi khuất sau một

bức tượng giả của ca sĩ

nhạc Rock nổi tiếng nào đó.

Anh gọi đồ uống và ngồi

xuống cạnh tôi. Chúng tôi trò

chuyện một về một vài thứ

xung quanh mình, rồi lại yên

lặng, những khoảng lặng

nặng nề… Anh nhìn vào mắt

tôi, và tôi thấy ngại về điều

đó. Tôi cố tình nhìn đi hướng

khác, nhưng bàn tay anh đặt

sau gáy tôi đã xoay đầu tôi

lại. Anh hôn tôi. Trái tim mình

đứng sững. Tôi không biết

có nên gọi nó là một nụ hôn

hay không, chỉ biết rằng môi

anh đã chạm vào môi tôi, và

tôi chạy ra khỏi quán đấy

gần như ngay sau đó…

Tôi không trả lời một cuộc gọi

hay một sms nào từ Sơn sau

ngày đó. Tôi đưa anh vào

danh sách đen và xóa bỏ

hết mọi thứ liên quan đến

anh. Đến bây giờ tôi mới

biết, anh đã yêu tôi, và có

thể là anh nghĩ tôi cũng có

tình cảm như thế. Tôi cũng

đã thắc mắc về mình rất

nhiều, về những xúc cảm,

những hành động khi ở cạnh

anh. Mọi thứ không rõ ràng

như một tình yêu vẫn thế,

cũng không giản đơn như

một tình bạn vốn có. Tôi chỉ

nhớ rằng cái giây phút môi

anh chạm vào môi tôi ấy,

gương mặt Hoàng đã xuất

hiện trong tâm trí tôi. Và tôi

bỏ chạy. Đó là cái sự bỏ rơi

một người yêu tôi hay là cái

sự trốn chạy quá khứ của

chính mình? Tôi không rõ. Tôi

cũng không còn gặp Sơn

nữa. Đúng hơn là, anh ấy

không còn tìm đến tôi…

Tôi cũng muốn tiếp tục yêu,

muốn xúc cảm lại hướng về

một kẻ-xa-lạ nào đó. Nhưng

khó quá. Có thể người ấy

chưa tới, có thể tới rồi mà tôi

lại để quên thì sao?

Ba chàng trai xuất hiện trong

cuộc đời tôi, họ đến lặng lẽ

và ra đi cũng nhẹ nhàng như

thế. Là họ rời bỏ tôi, hay

chính tôi là kẻ đã không chịu

thừa nhận sự xuất hiện đó.

Người cần tôi, tôi đã không

níu giữ… Người muốn rời xa

tôi, tôi lại tìm cách để người

ấy quay về… Trong tôi bây

giờ vẫn còn những mảng kí

ức loang lổ của những ngày

đã qua. Tôi vẫn nhớ những

người đã đi qua cuộc đời tôi,

như một thói quen, như một

lần tự mình nhìn về quá

khứ…

Có lẽ cuộc đời là thế, những

lần đến và đi… Bạn phải đi

bao lâu để gặp được người

dành cho mình? Và phải đến

bao nhiêu trái tim nữa, để

biết đó có phải là một nửa

của mình hay không? Hãy tự

tìm câu trả lời cho chính bản

thân mình…
<<12

- Lượt xem: 42600

Bình Luận




Chia sẻ:
Cùng Chuyên Mục :
Nói Yêu Thôi, Đừng Nói Yêu Mãi Mãi
Người Điên
Chỉ 7 ngày tao sẽ khiến mày thay đổi
Hãy Bán Cho Tôi Nụ Cười
Wap truyện tình yêu - Ywap.Tk
Gửi cho bạn bè
Facebook Twitter
Link: [ SMS ]

Coppy Xin Ghi Nguồn: YWap.Tk
Trang Trước
Trang Chủ
YWap.TkYWap.Tk

Wap đọc truyện

Đọc truyện trên mobile


Polaroid